22/04/2021

Vô Đề



Đây là một bài thơ kiểu xưa loại viết trước thập niên 1950,
thường mang tựa "Vô đề"

Một hôm tôi nhặt một hòn sỏi
từ một bãi Biển Đông bỏ vào túi áo
nhưng nó nhảy tọt ra ngoài la toáng

Trong lúc phóng từng quãng ra xa,
nó lại chịu không gây một tiếng động mảy may nào

Nó đâu biết lòng tôi dạt dào những cảm xúc mà tôi hằng mong ước.

Ngoài khơi có những đàn hải âu
sẵn sàng mổ và nuốt những con chữ hiền lành


Untitled

Here’s an old-fashioned poem of the kind written before 1950,
usually entitled “Untitled.”

One day I took a pebble from
an East Sea beach and put it in my pocket
but it jumped back out, shrieking.

As it hurtled off into the distance,
it failed to make the slightest sound.

It had no idea of the strong emotions I was longing for.

Out at sea are flocks of seagulls
ready to peck out and swallow facile words.

Ko Un
Bắc Phong phỏng dịch bản tiếng anh của Brother Anthony of Taizé, Young-moo Kim, and Gary Gach.