01/02/2022

Đứa Con Thất Lạc



Xưa có người góa vợ
Rất thương đứa con trai
Nó vẫn còn nhỏ tuổi
Ngoan ngoãn và thơ ngây

Ngày kia đi công chuyện
Ông để con ở nhà
Đâu ngờ một sự cố
Rất đau thương xảy ra

Từ đâu bọn thổ phỉ
Đến cướp phá đốt làng
Chúng bắt theo cháu bé
Để lại đống tro tàn

Khi người cha xong việc
Về nhà lòng thất kinh
Ôm một xác trẻ cháy
Đầu cứ nghĩ con mình

Ông làm lễ hỏa táng
Đau khổ khóc không thôi
Bỏ tro vào túi gấm
Luôn đeo ở trên người

Mấy năm sau đứa trẻ
Tìm được cách thoát thân
Trở về ngôi làng cũ
Gõ cửa nhà ban đêm

Người cha hỏi ai đó
Nó thưa cha là con
Túi tro ông nắm chặt
Đầy hoài nghi trong lòng

Nghĩ trẻ tinh quái phá
Chứ không phải con mình
Mặc kệ tiếng gõ cửa
Ông nhất định không tin

Mặt đầm đìa nước mắt
Ông đuổi đứa trẻ đi
Đứa con trong tuyệt vọng
Đành bỏ đi không về

Phật dạy điều vọng tưởng
Nếu cứ bám chấp vào
Khi sự thật gõ cửa
Ta không tin nó đâu

Bắc Phong

(*) Thơ phóng tác và dịch từ một truyện đạo của Thiền sư Thích Nhất Hạnh:

THE LOST SON

A young widower, who loved his five-year-old son very much, was away on business, and bandits came, burned down his whole village, and took his son away. When the man returned, he saw the ruins, and panicked. He took the charred corpse of an infant to be his own child, and he began to pull his hair and beat his chest, crying uncontrollably. He organized a cremation ceremony, collected the ashes, and put them in a very beautiful velvet bag. Working, sleeping, eating, he always carried the bag of ashes with him.

One day, his real son escaped from the robbers and found his way home. He arrived at his father’s new cottage at midnight and knocked at the door. You can imagine at that time, the young father was still carrying the bag of ashes and crying. He asked, “Who is there?” And the child answered, “It’s me, Papa. Open the door, it’s your son.” In his agitated state of mind, the father thought that some mischievous boy was making fun of him, and he shouted at the child to go away, and he continued to cry. The boy knocked again and again, but the father refused to let him in. Some time passed, and finally the child left. From that time on, father and son never saw one another.

After telling this story, the Buddha said, “Sometime, somewhere you take something to be the truth. If you cling to it so much, when the truth comes in person and knocks at your door, you will not open it.

(Source: An excerpt from the book Being Peace, by Zen Master Thich Nhat Hanh, Parallax Press, 1987.)