
Một ông mặt đỏ bừng
Ngày kia thưa Đức Phật
Tôi tức giận dễ dàng
Khi nào không vừa ý
Lúc đó tôi hung hãn
Làm người khác đau lòng
Hối tiếc rồi lại thế
Phải làm sao Thế Tôn
Đức Phật nhìn cảm thông
Hỏi thức dậy mỗi sáng
Ông có định trong lòng
Hôm nay mình nổi giận
Người đàn ông liền đáp
Tất nhiên là không rồi
Gặp chuyện là cơn tức
Tự động nổi lên thôi
Nghe xong Phật mỉm cười
Đưa ra hai hạt giống
Nói giống nhau vỏ ngoài
Nhưng mầm bên trong khác
Một hạt có mầm giận
Hạt kia mầm từ bi
Gặp chuyện ông tưới nước
Hạt này hay hạt kia
Khi quát tháo hét la
Mầm giận ông nuôi dưỡng
Hạt mọc rễ sâu xa
Và càng ngày càng lớn
Chỉ một cơn gió nhẹ
Cũng gây bão trong tâm
Nhưng hít sâu hơi thở
Cơn giận sẽ lắng dần
Ông thấy cũng vô minh
Cũng khổ đau người đó
Ông sẽ dịu giọng mình
Hoặc lặng im không nói
Lúc đó ông tưới nước
Hạt giống hiểu và thương
Từ bi được vun xới
Cũng bám rễ trong lòng
Nhưng bạch Đức Thế Tôn
Không thấy hai hạt giống
Làm sao tôi nhận ra
Hạt nào đang tưới nước
Phật nói rất đơn giản
Thấy bất an trong người
Muốn cãi là dấu hiệu
Mầm giận đang được nuôi
Ngược lại giận nguôi vì
Không muốn gây phiền não
Lúc đó mầm từ bi
Đang được ông nuôi dưỡng
Mỗi lời nói hành động
Là nước ông tưới lên
Một trong hai hạt giống
Gặp chuyện ông đừng quên
Vậy bạch Đức Thế Tôn
Tôi phải làm gì chứ
Từ hôm nay trở đi
Để lòng thôi giận dữ
Ông không cần tự hứa
Sẽ không giận nữa đâu
Chỉ hít vào kham nhẫn
Khi tâm mình lao xao
Tỉnh thức hỏi hạt nào
Mình sẽ chọn tưới nước
Nếu ông chọn đúng mầm
Kết quả đợi thời gian
Nghe xong chắp tay sen
Ông nóng tính lạy Phật
Dạy ông chuyển hóa tâm
Qua chuyện hai hạt giống
* Thơ dựa ý một truyện Phật Giáo